WINDY, CÓ GIÓ

Gió thổi. Thổi nhẹ lắm. Chỉ nhẹ nhàng đụng vào nhũng cánh hoa đào anh. Trầm ngâm, sâu lắng. Nó đưa đẩy những cánh hoa ấy. Nó mang theo một nỗi buồn miên man, thênh thang như chỉ mình nó hiểu. ...
    Gió thổi. Thổi nhẹ lắm. Chỉ nhẹ nhàng đụng vào nhũng cánh hoa đào anh. Trầm ngâm, sâu lắng.  Nó đưa đẩy những cánh hoa ấy. Nó mang theo một nỗi buồn miên man, thênh thang như chỉ mình nó hiểu.  Chỉ mình nó mới thấu được nhũng gì còn sót lai.  Sau một trận gió lớn, nhuãng cánh hoa giập nát, rơi rụng. Chúng tả tơi như chưa tùng thảm hại hơn.  Sau một cơn gió nhẹ, cánh hoa cũng theo nhịp điệu của nó mà yên vị nơi mặt đất.  Nhưng cánh hoa sẽ không bao giờ quên cái cách đã dưa nó xuống đất. Mặt đất bao la.  Nó cứ thổi, ra sức thổi. Nó cứ đưa đẩy hết nhũng cánh hoa rồi bông hoa, cành hoa...  cho tới khi chúng thực sự chạm đất.  Chiếc chuông gió kêu leng keng. Chiếc chuông gió ấy như nhắc nhở ta một điều gì đấy sâu trong tâm hồn mỗi con người " Có gió, có gió ".  Không nhũng là cánh hoa, chiếc chuông gió mà nó còn cuốn đi một thứ nũa. Nó cuốn đi. Nó cuốn gì ? Nó cuốn đi con người. Nó cuốn đi nõi buồn. Nó cuốn đi tiếng cười...  Có thể là một sự rung động nhẹ, rung động thoáng qua, cũng như con người chính là nhũng cánh hoa.  Chịu sự đưa đẩy của chúng. Của gió mà.     Tình yêu đầu có thể không đẹp nhất. Tình yêu đầu có thể không hạnh phúc nhất. Người yêu đầu có thể không đẹp nhất, có thể không yêu thương ta nhất.  Nhưng tình yêu đầu luôn ở trong tim mỗi con người.  Tình yêu đầu chính là những bông hoa dại. Dẫu biết mình chính là hoa dại nhưng vẫn muốn một lần thử sức. Tình yêu đầu dù có bị hắt hủi hay yêu thương thì nó cũng vẫn là một thứ mà bản thân trân trọng nhất. Tình yêu đầu có thể là một tình yêu sâu lắng.  Sâu đậm đến mức bền lâu và khó phai mờ. Có thể yêu đến ba năm, năm năm hay mười năm hoặc nhiều hơn thế.  Trên đời này, hạnh phúc nhất là khi ta yêu thương. Hạnh phúc hơn cả là yêu được người yêu mình.  Tình yêu đầu có thể là tình đơn phương.  Nó như một cơn cảm sốt, dù biết sốt nhưng vẫn muốn liều mình.  Dù biết đau đớn nhưng vẫn muốn thử. Thử một lần để xem cảm giác đau đớn rốt cuộc là như thế nào.?  Cảm nắng, thoáng qua chỉ như một trận mưa, mưa xong là tạnh.  Tạnh là hết, tròi mưa cây cối hả hê. Khi trời tạnh , nước mưa chui vào trong đất.  Ngấm sâu. Cũng giống như khi ta tắm mưa, khi mưa tạnh , ngấm sâu vào da thịt ta.  Dẫu biết là sẽ sinh bệnh nhưng vẫn muốn một lần thử cảm giác.  Dù cho tình yêu đầu có là tình đơn phương hay được đáp trả cũng mãi mãi là tình yêu mà chúng ta trân trọng nhất. Mỗi bản thân con người lại có môt cách trân trọng riêng.   Người yêu đầu luôn là người mà ta nghĩ đến đầu tiên mỗi khi bắt đầu cuộc tình mới. Người yêu thứ hai, thứ ba,... có thể đẹp hơn, gàu có hơn, yêu thương hơn người yeu đầu nhưng không.  Chúng ta bất chấp điều đó, những điều tốt đẹp ấy, tìm cho bản thân mình một lí do.  Lí do vì sao người đó vẫn luôn hơn tất cả nhũng người khác.  Người yêu đầu có thể hơn người yêu thứ hai, thứ ba,.. cái này, cái kia.  Hơn rất nhiều, nhiều đến mức không thể đem ra so sánh được.  Quên đi người yêu đầu là chuyện không tưởng , khó nghĩ, khó tả.   Khi ngọn gió ấm áp thơm ngát lướt qua gò má, lại nghĩ về người mà bản thân yêu thương. Khi những đóa hoa dại trên con đường nở rộ lại nghĩ về người đó.  Thấp thoảng trên những nẻo đường.  Đừng bao giờ lãng quên đi tình yêu đầu. Bởi vì tình yêu đầu luôn đẹp nhất, mối tình đầu cũng đẹp tựa loài hoa chỉ hé nở mỗi khi xuân về, rực rỡ và choáng váng như những bông hoa ấy.  Mối tình đầu đơn sơ, bỡ ngỡ như những đứa trẻ chạm đời. Vì ta không thể đòi hỏi giưã cho và nhận.  Những ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời tô điểm lên nỗi nhớ .  Gợi lại những kỉ niệm cũng chính là lúc ta nên mang theo hình bóng người nào đó ra khỏi nơi chôn chặt bấy lâu. Mang ra khỏi cuốn nhật kí đã cũ ấy.   Tình yêu đầu là vô điều khiện.  Như một bài toán cộng, trừ, nhân, chia. Không có điều kiện, không có phương trình vô nghiệm hay những con số vô tỉ. Chỉ có kết quả. Không có những dấu tương đương, những dấu ngoặc. Tình yêu đầu chỉ là nụ hoa chớm nở trong ánh ban mai.   Tình yêu đầu như một cơn sốt.  Bởi sau những cơn dại dột sẽ trưởng thành hơn.  Bởi tình đầu không bao giờ có thể bền lâu. Mong manh như cơn gió.  Không thể có được dù đã trao yêu thương quá nhiều.   Tiếng chiếc chuông gió lại vang lên. Âm thanh đâu đây quanh ta như một sự tiếc nuối. Tiếc nuối, là tiếc nuối. Ta tiếc nuối ư ?  Phải rồi những gì còn lại.  Chiếc chuông gió lại rung lên. Những tiếng leng keng vội vã.  Để gió cuốn hết nỗi buồn cho lòng mình thảnh thơi, rồi ngày mai có thể đi thật xa.  Một nơi xa vời nào đó. Ở nơi đó có một mối tình trường tồn, vĩnh cửu. Sống mãi như tình yêu trong lòng họ.  Tiếng chuông lại lần nữa mang theo âm báo " Có gió, có gió "   _" Biết rồi, biết rồi, có gió " Đóng quyển nhật kí và cây bút, tôi lại tở về với thực tại cuộc sống.   TẠM BIỆT TÌNH YÊU ĐẦU CỦA TÔI.   THE END .