Viết cho những tân sinh viên xa nhà

Đời sinh viên đẹp nhưng cũng lắm chông gai, mang theo một tâm trạng háo hức, nghĩ tới những ngày tháng “màu hồng” khi được sống tự do không chịu sự quản thúc của bố mẹ, các bạn hãy chuẩn bị trước tâm lí cho những chuyện không vui, những khó khăn mà bạn chưa từng nghĩ tới khi phải sống xa nhà.

Đời sinh viên đẹp nhưng cũng lắm chông gai, mang theo một tâm trạng háo hức, nghĩ tới những ngày tháng “màu hồng” khi được sống tự do không chịu sự quản thúc của bố mẹ, các bạn hãy chuẩn bị trước tâm lí cho những chuyện không vui, những khó khăn mà bạn chưa từng nghĩ tới khi phải sống xa nhà.

Trúng tuyển vào trường đại học mình mơ ước, với những tân sinh viên, chắc chắn đó là niềm vui, niềm tự hào của gia đình và cũng là khởi đầu cho những hoài bão, nhưng giảng đường đại học có thực sự như những gì bạn từng nghĩ. Cuộc sống sinh viên có phải là một “màu hồng” như tưởng tượng của bạn.

Cơ hội và thách thức

Đó là một chân trời mới, một cuộc sống mới và những khó khăn mới, sinh viên khác hoàn toàn so với học sinh và tất nhiên là bạn buộc phải thích nghi với điều đó. Sẽ chẳng có gì là suôn sẻ nếu như tất cả chỉ mới vừa bắt đầu, bạn tập làm quen nó nhưng thực ra nó không thú vị như bạn nghĩ, một cách học hoàn toàn mới, tự chủ và tự quyết.

Nói thế có nghĩa là bạn phải tự học , giảng viên chỉ là người hướng dẫn bạn học và giới thiệu tài liệu để hỗ trợ cho nội dung học phần mà thôi. Lớp học cũng không “gắn” với nhau cho lắm, mỗi người sẽ chọn cho mình những học phần riêng và tất nhiên là sẽ có lịch học hoàn toàn khác nhau. Chương trình cũng “nặng như núi” chứ đâu phải như các anh chị vẫn thường nói “đại học là học đại đâu?”

Trong khi bạn đang rất phấn khởi vì mình vừa đỗ đại học, vui mừng khi được gọi với cái tên “tân sinh viên” đầy kiêu hãnh thì… mọi thứ chẳng như bạn nghĩ tí nào. Gạt tất cả sự kiêu hãnh đó qua một bên, lại vùi đầu vào học và hàng tá khó khăn mà lần đầu tiên trong đời bạn gặp phải. Thật chẳng dễ dàng tí nào.

Nhớ nhà, nhớ trường cũ

Lúc còn ở nhà, sao mà mong muốn được “bay nhảy” đến lạ, khát khao đến một miền đất mới nơi bạn nghĩ rằng sẽ có một cuộc sống riêng, nhưng chỉ được mấy tuần đầu, sau đó là những tháng ngày nhớ nhà da diết. Càng gặp khó khăn, lại càng cảm thấy mình lạc lõng giữa chốn đông người và tất nhiên… gia đình là nơi ấm áp và an toàn nhất. Sao mà không nhớ cho được?

viet-cho-nhung-tan-sinh-vien

Ngày chia tay bạn bè cấp 3, ai mà chẳng luyến tiếc, ai chẳng nghẹn ngào cho một thời áo trắng đầy niềm vui như thế. Những tưởng sẽ có những người bạn mới, từng nghĩ rằng sẽ có những tri kỉ đợi bạn ở phía trước. Nhưng khó khăn và xa lạ đôi khi làm lu mờ tất cả, tôi chợt nhớ đến một câu trong tác phẩm Lão Hạc của nhà văn Nam Cao “một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu”. Khi bạn bè của mình cũng có hàng tá khó khăn chẳng biết làm sao để giải quyết, mình cũng chẳng thể trách người ta sao lại “thờ ơ” với mình. Nhưng trong khó khăn ấy lại tìm ra những “tri kỉ” , những người bạn giúp ta trong gian khó sẽ là những người bạn mới tuyệt vời. Một giảng đường đại học có khi lên đến hàng trăm người, chắc chắn bạn sẽ tìm được cho mình một vài người “tri kỉ”.

Những ngày tháng nghỉ học “vô tổ chức”

Càng chán nản bao nhiêu, bạn sẽ càng buông thả bấy nhiêu. Trích một đoạn ngắn tôi lượm lặt được từ tâm sự của một chàng sinh viên năm nhất trên mạng xã hội: “Tôi tự cho phép mình được nghỉ học những ngày trời mưa, những ngày trời nắng và có quyền nghỉ học cả những ngày đẹp trời”, sự bỏ bê là thực trạng của rất nhiều tân sinh viên gặp phải và dĩ nhiên là nó không hề tốt một tí nào cả.

viet-cho-nhung-tan-sinh-vienMưa – nghỉ, lạnh –  nghỉ, nóng – nghỉ, hôm nay tâm trạng không tốt – nghỉ.

Càng khó khăn thì phải càng vươn lên, chẳng thể vì thế mà lại buông thả mọi thứ, lối sống ấy sẽ kéo theo nhiều hệ lụy mà bạn chẳng thể lường trước được.

Nợ môn và nỗi lo thất nghiệp

Nghỉ học thì dĩ nhiên là “nợ môn”, nỗi “ám ảnh” không thể quên của những sinh viên năm nhất. Tự cho phép mình nghỉ, chẳng chịu học hành và hậu quả là “nợ môn” hàng loạt, để rồi cứ thế mà “trả nợ”, nhiều khi còn phải ra trường muộn hơn những người khác vì chưa đủ điều kiện.

viet-cho-nhung-tan-sinh-vien

Đừng mang cho mình suy nghĩ “ngày tháng sinh viên còn dài” mà học hành buông lơi như vậy, vì khi nhìn các bạn đồng trang lứa tới tấp ra trường còn mình thì vẫn rục rịch trả nợ môn, lúc ấy sẽ thấy tủi thân và hối hận biết bao.

Ngày tháng sinh viên tuy dài nhưng cũng chỉ có hạn, không thể dài mãi theo cách của bản thân được. Hãy nỗ lực học tập khi bản thân còn cho phép, đừng để tấm bằng “bị treo” vài ba năm, như vậy đồng nghĩa với việc bạn đang đánh mất đi nhiều cơ hội mới trong cuộc sống.

Học đúng ngành mình yêu thích, hay học ngành đang “hot” vẫn đều lo ra trường không có việc làm. Khi mà trên báo đầy rẫy những câu chuyện về tiến sĩ, thạc sĩ thất nghiệp. bạn chắc hẳn sẽ nơm nớp lo sợ về tương lai “cử nhân” của mình.

Đừng nản chí, hãy cứ học hết khả năng có thể, vì kiến thức không bao giờ là thừa.Có thể bạn hướng cho mình một cái nghề cho tương lai, nhưng cái “nghiệp” đôi khi lại dẫn bạn đến với “duyên” nghề khác, và biết đâu ở đó bạn lại thành công hơn.

Nhật Linh

Xem thêm :

  • Trước khi tốt nghiệp, tôi muốn…
  • Những nỗi sợ “cộp mác” sinh viên năm nhất
  • Mẹo “săn” việc làm cho sinh viên mới ra trường