NAM MÔ CHUỲNH

Xưa có ba anh học trò, một hôm ăn canh lươn thấy ngon cứ tấm tắc khen mãi.  Rồi sau đó sinh chữ, nên ba anh bàn với nhau:

-Lươn là giống quý thế mà xưa nay chưa có chữ gì để đặt tên cho nó cả.  Hay là ba anh em ta nghĩ đặt cho nó một cái tên chữ thật hay, họa sau này thiên hạ chép vào sử sách chăng !

Một anh liền nói:

-Con lươn vốn ở dưới nước, đặt tên cho nó chữ gì có "ba chấm thủy".

Anh thứ hai nói tiếp:

-Nó thường hay chui dưới bùn, vậy phải đặt cho nó chữ gì có bộ "thổ " nữa.

Anh thứ ba:

-Nó có cái đuôi cong cong, tôi nghĩ thêm cho nó một chữ cong cong như chữ "tư".

Đặt xong, ba anh liền ghép lại thành ra chữ "pháp" nhưng cả ba anh không biết chữ gì.

Ba anh lại bàn với nhau:

-Chữ đủ nét rồi, nhưng lại phải đặt âm gì nghe cho nó giòn một tí, thì thiên hạ mới chịu theo.

Bàn tán mãi, cuối cùng ba anh đặt cho cái chữ ấy âm là "chuỳnh".  Con lươn quý hóa bây giờ có chữ viết là " pháp" lại có âm đọc là " chuỳnh".  Nghĩa sâu xa, âm đọc nghe kêu, ba anh đắc chí cười.

Bỗng có nhà sư đi qua, thấy ba người cười thích chí mới ghé vào hỏi.  Ba anh liền đem câu chuyện kể lại cho nhà sư nghe.  Nghe xong, nhà sư trông khổ não lắm.  Ba anh lấy làm ngạc nhiên hỏi:

Nhà sư đáp:

-Bần tăng ăn mày cửa Phật hơn ba mươi năm nay vẫn tụng niệm rằng:
"Nam mô pháp.  Phật pháp tinh thông..."  mà thôi. 
Bây giờ nghe các thầy dạy cho mới biết  không phải là Nam mô pháp, Phật pháp tinh thông.....; mà là Nam mô chuỳnh, Phật chuỳnh tinh thông....

Vậy thì A di đà Phật, Nam mô Phật, nam mô chuỳnh, nam mô lươn, nam mô tăng, Phật chuỳnh tinh thông, Phật lươn tinh thông....  Thế thì tôi cũng chết mất.