Qùa tặng cuộc sống

Ngồi nhìn lại những quyển sách cũ trên kệ, Quốc lặng thinh. Một nụ cười khẽ nở trên môi và rồi Quốc thiếp đi với bao kỷ niệm tràn về trong đầu chàng thanh niên trẻ tuổi. “ĐỂ LÀM ĐƯỢC ĐIỀU TA MONG MUỐN TA PHẢI LAO ĐỘNG BỞI LAO ĐỘNG SẼ GIẢI QUYẾT MỌI VẤN ĐỀ” – câu nói bình thường mà một ông lão đã dạy cho chàng thanh niên 28 tuổi như một hành trang bước qua quá khứ, chạm tay vào cánh cửa cuộc đời.

Ngồi nhìn lại những quyển sách cũ trên kệ, Quốc lặng thinh. Một nụ cười khẽ nở trên môi và rồi Quốc thiếp đi với bao kỷ niệm tràn về trong đầu chàng thanh niên trẻ tuổi. “ĐỂ LÀM ĐƯỢC ĐIỀU TA MONG MUỐN TA PHẢI LAO ĐỘNG BỞI LAO ĐỘNG SẼ GIẢI QUYẾT MỌI VẤN ĐỀ” – câu nói bình thường mà một ông lão đã dạy cho chàng thanh niên 28 tuổi như một hành trang bước qua quá khứ, chạm tay vào cánh cửa cuộc đời.

Không may mắn như các bạn cùng trang lứa, Quốc sinh ra trong một gia đình mà người mẹ phải một mình gồng gánh nắng mưa nuôi 4 người con và người chồng bị mù lòa. Tuổi thơ chung của chị em Quốc là những tháng ngày đầy vất vả mà vui tươi, những đêm cả nhà quây quần bên mâm cơm gia đình với bao câu chuyện ríu ran.

Như mọi ngày, Quốc cầm những tấm vé số để bắt đầu công việc của mình một ngày mới. Đôi chân nhỏ xíu lặng lẽ bước qua con đường quen thuộc của thành phố, từng sợi nắng đan nhau xuyên qua kẽ lá, bao giọt mồ hôi rươm rướm của những con người kém may mắn trong cuộc đời hay là do bởi một điều gì đó của số phận như câu nói “lực bất tòng tâm”.

Quốc vẫn lặng lẽ mời khách mua giúp những tấm vé số trên tay mình. Bỗng một tiếng “Á”, Quốc chỉ biết thả những tấm vé số trên tay chạy theo hướng một cô bé đang chập chững bước xuống đường và hướng đằng xa một chiếc xe ô tô đang lao về phía em.

Trước sự hoảng hốt của mọi người xung quanh, Quốc bế cô bé trên tay chạy thẳng vào vỉa hè rồi thở phào nhẹ nhõm. Loay hoay tìm kiếm người thân của em, Quốc không quên nhặt lại những tấm vé số còn lại.

– Cảm ơn con! – tiếng của hai người lớn tuổi vang lên – Cô chú là cha mẹ của bé, cảm ơn con nhiều lắm, con vào đây với cô chú một lát.

Quốc bước theo chân cha mẹ của bé.

– Dạ! Con mời ông mua giúp con tờ vé số

Một ông lão ngồi cùng gia đình cô bé trong quán nước nhìn vào Quốc:

– Này con! Con bao nhiêu tuổi, ba mẹ làm gì mà phải đi bán vé số như vậy, con có đi học không….? Lúc nãy đã bị bay hết bao nhiêu tờ vé số…. – ông lão hỏi Quốc bằng giọng của người từ nơi khác đến. Họ là một gia đình.

Trước những câu hỏi dồn dập mà ông lão dành cho mình, Quốc chỉ có thể trả lời: “Dạ con 12 tuổi, con vẫn còn đi học”.

– Con không đi bán vé số thì không có tiền đi học hay sao? Ba mẹ con làm gì?

– Dạ, ba con không nhìn được, mẹ con bán chè dạo, mấy chị con cũng đi bán như con, thưa ông – Quốc trả lời hồn nhiên như như bao đứa trẻ khác cùng trang lứa mà không nghĩ rằng ai đó sẽ nghĩ khác về cuộc sống của mình.

– Ông sẽ mua giúp con hết những tấm vé số trên tay kể cả những tấm vé đã bị bay. Tên đầy đủ của con là gì và tại sao ba con không thấy đường?

– Dạ, con tên là Phạm Xuân Quốc, còn ba con thì con không biết nữa. Con nghe mẹ nói ba bị như vậy từ khi con còn nhỏ ạ.

Trong tình yêu thương có phần nào đó là sự trả ơn, gia đình cô bé đã thưởng cho Quốc một số tiền nhỏ. Quốc nhận được bài học chỉ là một câu nói được viết đè lên trên tấm giấy kẹp vào tờ tiền: “ĐỂ LÀM ĐƯỢC ĐIỀU TA MONG MUỐN TA PHẢI LAO ĐỘNG BỞI LAO ĐỘNG SẼ GIẢI QUYẾT MỌI VẤN ĐỀ” .Ông tặng cháu Quốc, mong cháu thành công và cuộc đời sẽ mỉm cười với cháu”.

Thời gian dần trôi, Quốc lớn lên và luôn cố gắng trên nền tảng của câu nói rất bình thường mà đầy ý nghĩa. Cho đến hôm nay, khi là một người bước ra đời cùng tấm bằng đại học chuyên ngành Máy xây dựng, Quốc đạt thu nhập tạm đủ so với những tháng ngày của thời sinh viên nhiều kỷ niệm đi làm thêm: phát tờ rơi, là nhân viên phụ việc, gia sư, và nhiều công việc khác…

Khi nuôi dưỡng ước mơ vươn lên trong cuộc sống, xây dựng một tương lai, con người phải trải qua những thăng trầm có cả mồi hôi và những giọt nước mắt. Tuy vậy, nếu có niềm tin và hy vọng trên cơ sở kiến thức, chúng ta sẽ thấy được nơi mình cần đi đến. Đó là suy nghĩ luôn đeo bám Quốc suốt 16 năm nay.

16 năm trôi qua, cho đến ngày hôm nay trong suy nghĩ của Quốc vẫn không thay đổi: ước mơ nhỏ nhất là tặng một món quà ý nghĩa cho những con người bất hạnh, những người không có điều kiện học tập. Dù nhỏ nhoi nhưng Quốc đã mở ra được một cửa hàng sách cũ từ thu nhập ít ỏi của mình. Quốc không bán mà chỉ tặng cho những ai có mong muốn được học tập, mong muốn thay đổi số phận bằng kiến thức và sức lực của mình./.