Mưa Và Nỗi Nhớ

Trời hôm nay mát thật.Thế là cơn mưa đầu mùa đã xuất hiện như để kết thúc cho chuỗi ngày oi ả, nóng bức. Linh Chi đang mải mê ngắm nhũng hạt mưa đang nhảy múa trên nhũng tán lá me mỏng manh, yếu ...
Trời hôm nay mát thật.Thế là cơn mưa đầu mùa đã xuất hiện như để kết thúc cho chuỗi ngày oi ả, nóng bức. Linh Chi đang mải mê ngắm nhũng hạt mưa đang nhảy múa trên nhũng tán lá me mỏng manh, yếu đuối ngoài sân. Nó bổng cảm thấy cảnh vật trở nên thơ mộng, đáng yêu hơn qua màng mưa mờ ảo ngoài kia.  Và tất nhiên lòng nó cũng đang rộn ràng. Tâm trạng của nó sao giống người đang yêu thế nhỉ?. Đúng là nó đang yêu nhưng nó yêu ai?  Một nụ cười đầy tinh nghịch nở trên môi Chi.  Nó nghĩ thầm:hi, mình yêu thiên nhiên và yêu mưa thôi nhé. Sẽ không còn một chàng trai nào có thể cướp đi trái tim nó thêm một lần nữa. Bởi nó đã dặn lòng khóa chặt cánh cửa kể từ ngày anh bước ra xa nó. Nó không muốn bị tổn thương thêm nữa.  Nó sẽ nhớ đến anh như nhớ một kỷ niệm đẹp. Nó nghĩ yêu nhau đã là hạnh phúc rồi, hà tất chi biến thành kẻ thù khi không còn chung bước. Hai trái tim không còn chung nhịp đập thì tự khắc tách ra làm đôi thôi.  Nó tự hỏi nó thích mưa tự bao giờ vì trước đây có khi nào thích mưa đâu cơ chứ. Lúc ấy mưa như kẻ thù với nó vậy. Lúc nào nó cũng thấy phiền phức, khó chịu mỗi lần đi đường mắc mưa.  Ngược lại với nó, anh lúc nào cũng thích mưa. Mỗi khi nó xị mặt nói ghét mưa, anh luôn tươi cười ghẹo nó:" Sao lại ghét nó, mưa mát mà em". Sau những câu trêu ghẹo đó, anh lại kéo nó vào lòng và sưởi ấm trái tim đang thổn thức của nó.  Bởi Anh biết nó bướng bỉnh nên khi nghe những lời đó từ anh, nó sẽ cảm thấy hậm hực hơn. Chính vì anh luôn chiều nó như thế nên khi anh ra đi, nó cảm thấy như đang rơi vào khoảng không vũ trụ.  Mất hết tất cả mọi thứ, đặc biệt là niềm tin.Vì nó đã dành hết niềm tin nơi anh. Anh là mối tình đầu với nó, khi quen anh dù nhiều người phản đối nhưng nó vẫn quyết định chọn anh và trao gửi thật nhiều tin yêu. Lúc đó nó cứ ngây thơ tin vào cái gọi là tình yêu và sự màu nhiệm của nó. Anh không hoàn hảo nhưng nó cảm nhận được tình cảm của anh với nó là thật.  Có lẽ việc anh ra đi cũng do tác động của xã hội. Nó lúc đó chỉ là cô sinh viên mới ra trường tập tành gõ đầu trẻ nên chưa thể quan tâm chăm sóc anh nhiều như ai đó đã làm. Gia cảnh nó không được tốt như người ta nên nó phải cố gắng rất nhiều. Nó hy vọng anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho nó nhưng cuối cùng mọi việc không như nó mong đợi.  Người ta thường nói thượng đế an bài cho tất cả. Nó hy vọng sẽ có một người có trái tim đủ ấm đến che chở nó qua những nhày mưa giông thế này. Hơn ai hết nó biết lòng mình đang trống trải.Quay lại từ một vòng ký ức đẹp của nó thì ngoài trời mưa cũng đã tạnh. Đang tính xách xe lượn một vòng tìm thứ gì bỏ bụng thì nhỏ Hà, bạn thân nó rủ đi ăn.  Nó hét lên, oh yeah, mưa thế này cùng nhỏ bạn thân vi vu ăn nhũng món tủ thì thích biết mấy.  Sau 10 phút chuẩn bị, có tiếng xe thắng trước cửa nhà nó. Chi ơi đi thôi:nhỏ Hà gọi Nó lật đật tìm đôi giày chạy xọc ra mở cửa. Thế là 7 giờ tôi hai đứa vi vu trong gió.