Kể lại cuộc gặp gỡ anh thanh niên trong bài 'lặng lẽ SaPa'

Kể lại cuộc gặp gỡ của tác giả cùng ông họa sĩ già với anh thanh niên trong văn bản 'Lặng lẽ SaPa' 

Bài làm:
Quãng đời học sinh sinh viên của tôi ghi dấu chân biết bao nhiêu mảnh đất của đất nước Việt Nam thân yêu như Hải Phòng, Thái Nguyên, Bắc Cạn... Tôi vừa mới ra trường nên đây là chuyến đi nhận công tác đầu tiên lên thành phố Mộng mơ Sa Pa. Đặc biệt chuyến đi từ Hà Nội lên Sa Pa này tôi gặp gỡ và quen biết với rất nhiều con người thuộc thế hệ khác nhau đã để lại trong tooi nhiều ấn tượng sâu sắc. Sa Pa, nghe cái tên con người ta chỉ muốn nghỉ ngơi những ở đó có những con người ngày đên lặng thầm hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình để cống hiến cho đất nước.
Vào buổi sáng hôm ấy, gió thu của Hà Nội se se lạnh, đất trời chuyển mình, tôi lưu luyến nhìn lại mảnh đất thân yêu lần cuối và bước lên xe khách.
Ở trên xe, tôi quên rất nhiều người và người cùng chung hành trình lên Sa Pa với tôi mà tooi quen được đó là ông họa sĩ, một người họa sĩ nhiệt huyết đã qua tuổi trung niên, mái tóc đã lâm râm những sợi bạc của một con người từng trải. Và tôi còn được quen với bác lái xe vui tính, nhiệt tình giúp cho không khí luôn vui vẻ. Đến khi đi qua thung lũng với đàn bò lang cổ có đeo chuông, bác lái xe hỏi ông họa sĩ:'Chúng ta vừa đi qua Sa Pa, bác không dừng lại sao'?
Bác lái xe vui vẻ:'tôi biết mà rồi lúc nào tôi sẽ ở hẳn lại đấy nhưng bây giờ sợ Sa Pa buồn'. Đang nói chuyện bỗng chúng tôi lặng đi bởi khug cảnh Sa Pa hiện lên đẹp một cách lạ kì. Những cây thông chỉ cao qua đầu rung tít trong nắng, những ngón tay bằng bạc dưới cái tình bao che của cây tử kinh nhô lên cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng. Mây bị nắng xua cuộn tròn lại từng cục lăn trên những vòm lá ướt sương, luồn cả dưới gầm xe. Đi được một lúc bác lái xe nói: 'Chúng ta dừng tại đây để nghi ngơi, mọi người chỉ có ba mươi phút thôi nhé'.
Riêng với tôi và ông họa sĩ, bác quay sang nháy mắt tinh nghịch 'tôi sẽ giới thiệu cho mọi người chàng trai cô độc nhất thế gian'. Tôi cảm thấy vui vẻ và bật cười bởi lối nói hài hước và vui tính của bác khi giới thiệu chàng trai đó và bắc nói với ông họa sĩ, một người đam mê nghệ thuật rằng:' Chắc chắn bác sẽ thích vẽ anh ấy cho mà xem' và khẽ liếc nhìn tôi khiến mặt tôi ửng đỏ có vẻ như cái liếc mang hàm ý sâu xa. Được nghe kể tôi mới biết cái anh chàng cô độc nhất thế gian ấy là anh thanh niên làm công việc khí tượng kiêm vật lí địa cầu trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m.
'kia rồi anh ta tới rồi' chúng tôi quay sang theo hướng chỉ của bác lái xe đó là một anh thanh niên với dáng người nhỏ nhắn, nước da rám nắng đang mỉm cười với chúng tôi. Sau màn chào hỏi anh đưa lại củ tam thất cho bác lái xe để biếu vợ bác ngâm rượu uống. Chao ôi! quả là một chàng trai tốt bụng.
Sau đó anh thanh niên tươi cười nói 'mời bác và co lên nhà cháu chơi ạ! từ tết đến nay đây là đoàn khách thư tư đến thăm cháu và cô đây là cô gái đầu tiên từ Hà Nội lên thăm cháu suốt bốn năm nay'. Anh thanh niên nói những điều mà người ta chỉ nghĩ hoặc không nhắc đến vậy mà anh lại nói ra khiến cho tôi có ấn tượng thật sâu sắc. Bất giác anh quay người đi và chạy lên nhà: 'Bác và cô cứ lên sau nhé cháu phải lên trước đây'. Chắc anh chàng chưa kịp gấp chăn màn hay quét tưới dọn dẹp nhà cửa chẳng hạn, thanh niên mà - tôi nghĩ thầm.
Lên đến nơi chúng tôi mới sững người vì quá bất ngờ ông họa sĩ bên cạnh đứng lại một lúc lâu. Vì đi mất bảy ngày qua ngót bốn trăm câu số trên đỉnh núi cao với chiếc cầu vồng kia lại xuất hiện đủ màu àng, đỏ, hông phấn, tổ ong, ... của các loài hoa đơn, thược dược, hồng, ... tỏa ngát hương thơm. Quả là một cảnh tượng tuyệt đẹp. Tôi chỉ kịp 'ồ' lên một tiếng quên mất cả e lệ chạy đến bên người con trai đang hái hoa, thật tự nhiên như một người bạn đã quen anh trao bó hoa cho tôi và cũng thật tự nhiên tôi đỡ lấy bó hoa. 
Thấy tôi nhìn anh, anh quay mặt phủi những giọt mồ hôi trên trán rồi hạ giọng hỏi.
Cũng đoàn viên, phỏng?
Vâng, tôi nói sẽ.
'mời mọi người vào trong nhà uống nước. Năm phút đầu cháu làm quen với mọi người, hai mươi phút sau nghe cô và bác kể chuyện dưới xuôi còn năm phút nói chuyện.
Tôi và ông họa sĩ bước vào nhà đó là một ngôi nhà nhỏ với giá sách để ngay ngắn, cái giường phía trong góc tất cả đều thật gọn gàng. Anh ấy thật biết cách để làm cho cuộc sống tươi đẹp hơn.
'Mọi người uống trà đi, trà đã ngấm rồi đấy, sau rồi anh háo hức kể về công việc hằng ngày của mình.

Công việc cua cháu là đo mưa đo nắng, tính mây đo chấn động của đất. Mỗi ngày đi ốp theo giờ để báo về cơ quan ở dưới là 4 giờ, 11 giờ, 1 giờ sáng, 3 giờ sáng. Nhiều đêm rét lắm những vì công việc cháu phải làm, lúc đem cái đèn bão ra ngoài gió rét ùa vào như muốn cuốn lấy cháu'. Thật là một thanh niên yêu nghề có tinh thần trách nhiệm cao.

Anh còn hăng hái 'nhờ cháu phát hiện ra đám mây khi mà quân đội ta đã bắn rơi máy bay mĩ trên cầu Hàm Rồng, từ đó cháu sống thật hạnh phúc!'. Lí tưởng sống của người thanh niên ấy thật cao cả và đẹp đẽ biết mấy khiến tôi và ông họa sĩ im lặng hồi lâu vì xúc động. Ông họa sĩ muốn vẽ chân dung của anh nhưng anh khiêm tốn từ chối giới thiệu những người khác đáng vẽ hơn anh như ông kĩ sư dưới vườn rau Sapa, đồng chí cán bộ nghiêm cứu sét dưới những dinh biệt thự cũ kĩ của Sapa. Sapa nghe cái tên người ta muốn nghỉ ngơi nhưng ở đó có những con người lo nghĩ như vậy cho đất nước.
Ôi trời! chỉ còn có năm phút - anh bất ngờ kêu lên khiến tôi và ông họa sĩ giật mình. Bây giờ chúng tôi mới biết trân trọng những giây phút quý báu bên con người mới quen nhưng thật gần gũi biết mấy.
Bó hoa to tôi ôm trước ngực không chỉ là bó hoa đầu tiên theo tôi trong chuyến mà xuất khiện mà là bó hoa a mang đến theo tôi suốt cuộc đời. Sắp đến giờ chia tay anh chạy vào nhà xách một làn trứng đưa cho bác họa sĩ: 'cháu tặng mọi người trên đường ăn cho đỡ đói rồi tôi tiến tới bắt tay anh, lặng lẽ nhìn thật lâu.
Tôi ra về với một nỗi xúc động khó tả và có một chút gì đó nuối tiếc. Vậy là ta đã xa con người con trai ấy rồi.
Chuyến đi Sapa này để lại trong tôi một ấn tượng khó quên và đặc biết là anh thanh niên tiêu biểu cho thế hệ trẻ chúng tôi - luôn luôn tích cực tham gia và ủng hộ phong trào ba sẵn sàng của thanh niên yêu nước. Tôi khám phá thêm những điều kì lạ mới mở ở Sapa những con người cao cả đang cống hiến hết sức mình cho đất nước.
Họ sống bên cái lặng lẽ của Sapa nhưng không hề lặng lẽ mà dồi dào nhiệt huyết của tuổi trẻ moi vùng đất thân yêu mộng mơ ấy.

Chú ý: Tham khảo thêm các bài bên dưới! Thấy hay thì like và chia sẻ ngay nhé.

15 bài hay nhất về Kể lại cuộc gặp gỡ anh thanh niên trong bài 'lặng lẽ SaPa'