Từ bài thơ “Mưa” của Trần Đăng Khoa, em hãy viết bài văn tả lại trận mưa theo quan sát và tưởng tượng của em

Đề bài: Từ bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa, em hãy viết bài văn tả lại trận mưa theo quan sát và tưởng tượng của em.

Bài làm 1

Giữa cái nóng của mùa hè oi ả, ai cũng muốn có một trận mưa đổ xuống để phá tan sự khó chịu này. Cái nắng gay gắt, cái nóng làm mọi vật đều phải vã mồ hôi…

Rồi từ đâu, một cơn gió lạnh thoảng qua làm dịu hẳn đi khí nóng. Gió trở nên nhiều hơn, mạnh hơn làm mọi vật thay đổi. Cây cối nghiêng ngả, va chạm vào nhau, những chiếc lá rụng xuống đường rồi lại theo dòng bụi bay tứ tung. Dòng người đi lại trên đường phố như hiểu được điều gì đó, vội vàng về nhà. Chỉ một lát sau, mây đen ùn ùn kéo tới hoà cùng những đám mây trắng rồi dần dần chiếm lĩnh cả một bầu trời. Bầu trời vừa nãy còn xanh biếc mà bây giờ đã trở nên đen sì như thế này.

mua

Mưa thật là đẹp

Có một vài giọt mưa từ đâu rơi xuống đường. Điều mọi người mong mỏi đã tới. Mưa, mưa tới thật rồi. Rồi mưa trở nên nặng hạt hơn, dày hơn, ào ào xiên xuống đường. Những hạt mưa như vô cùng mạnh mẽ, đan chéo nhau rơi thật nhanh như muốn đâm thủng những chiếc lá. Chúng lao xuống mặt đường, tạo một lớp bọt dày đặc, trắng xoá. Trên mặt hồ, những gợn sóng lăn tăn, mềm mại, uyển chuyển như những vũ công ba lê đang nhảy múa, vui mừng đón chào mưa tới. Những mái nhà, những hàng cây, những con phố… như được mưa rửa sạch. Vui mừng quá, lũ trẻ con trong xóm í ới gọi nhau ra tắm mưa. Chúng chạy ra, cười đùa vui vẻ. Tiếng mưa hoà cùng với tiếng cười vô cùng thơ ngây, trong sáng của chúng tạo thành một bân hoà âm nghe thật vui tươi. Bên cửa sổ của những ngôi nhà cổ, mưa tí tách nhảy múa một cách say mê. Kìa! Những con gà từ góc vườn chạy ra ngắm mưa, những chú chó nằm im bên cạnh cửa thỉnh thoảng giơ tay ra rồi rụt lại. Có vẻ chú thích mưa lắm. Bây giờ không chỉ có mưa to mà gió cũng ngày một mạnh. Gió thổi qua làm lệch cả hướng rơi của lá, làm dòng nước mưa va chạm vào nhau. Cây cối hả hê uống nước bù cho những ngày hè đã qua. Chúng xoè cánh tay đỡ lấy những giọt nước mưa mát lạnh mà ông Trời ban tặng. Dòng xe trên đường phố giờ không còn. Thỉnh thoảng lắm mới có chiếc xe ô tô đi qua làm toé nước sang hai bên. Có chú chó bị nước vào người, chạy thật nhanh vào nhà. Mưa đã bao trùm lên mọi vật, không khí mát mẻ đã làm dịu đi cái nóng ngày hè. Rồi cơn mưa đã ngớt đi, trời đã sáng lên. Mọi vật trở nên khác hẳn. Bầu tròi trở nên trong xanh hơn. Hàng cây trở nên tươi mới hơn. Những chiếc lá được rửa sạch, xanh một màu vô cùng mát mẻ. Những mái ngói đỏ, qua một trận mưa trở nên đỏ hơn. Con đường đã không còn bụi bẩn. Hồ như được lọc nước, trở nên trong hơn. Mọi vật xung quanh như vừa được thay một bộ quần áo mới, vô cùng vui vẻ. Đám trẻ con vừa nãy tắm mưa, vẻ mặt buồn buồn như tiếc nuối. Nhưng chắc hẳn chúng rất vui vẻ vì cái không khí nóng đã không còn nữa. Dòng xe cộ lại trở nên đông đúc nhưng vui hơn. Trên môi, ai cũng nở một nụ cười tươi tắn. Bao trùm lên mọi vật không còn là cái nắng nóng của mùa hè nữa mà thay vào đó là sự tươi mát của mùa xuân, hơi chút se lạnh của mùa thu nữa. Tiết trời này làm tôi như muốn cười thật tươi, hát thật to bài hát mà mình yêu thích. Hiên nhà, nước mưa đầy ắp. Trên ống thoát nước, những giọt mưa còn đọng lại chảy từng giọt xuống vỉa hè.

Mưa thật là đẹp. Nó tạo ra một không khí đầy tươi mát cho nhũng ngày hè nóng bức. Nó rửa sạch mọi vật khỏi cát bụi. Nếu ai ngắm mưa thì chắc hẳn sẽ còn cảm nhận được sự thuần khiết của nó – tượng trưng cho vẻ đẹp người con gái Việt Nam ta.

Phạm Thị Tú Anh 

(Trường THCS Trưng Vương)

Bài làm 2

Trời bây giờ ở làng quê tôi là buổi sớm mùa hạ trong trẻo lắm. Vạn vật đang bừng tỉnh sau giấc ngủ say nồng, lại xanh tươi hơn, lại mơn mởn hơn bao giờ hết. 

Trời đạng sáng sủa thế. Vậy mà những con mối đã chi chít khắp nơi đổ về khắp phía như báo hiệu một điều kinh khủng sắp xảy ra với những con vật quá bé nhỏ này. Chẳng hiểu chúng lo sợ cái gì ở thế giới trong lành buổi sớm mà cả bọn nhớn nhác, hỗn độn quá. Mấy cái bé gà con vàng mượt như mấy cái chùm bông lúa rối rít tìm nơi ẩn nấp. Ồng trời là to nhất, bao la rộng lớn lắm, từ trước đứng đầu cả thiên hạ nay lại càng oai phong, lẫm liệt mặc áo giáp đen ra trận. Muốn nghìn cây mía non già múa gươm điêu luyện và thoăn thoắt như những anh hùng kiếm hiệp. Cả tổ kiến lửa đỏ ngầu lốm đốm đổ lăn xuống đường. Kiếm dằng dặc hành quân đầy đường y như một đội kị binh lính tí hon được huấn luyện tinh nhuệ. Những chiếc lá khô bay như những con thuyền nan trôi cuồn cuộn cùng bụi đường lấm tấm rắc đầy vào không trung. Đám cỏ gà rung tai nghe bụi tre chậm chạp gỡ cái mái tóc bù xù trông lại càng xoăn tít hơn. Hàng bưởi đu đưa bế lũ con đầu tròn trọc lốc. Thì ra là vậy. sắp mưa, sắp mưa.

Ông trời cầm kiếm chớp rạch ngang bầu trời chỉ bằng một đường kiếm nhanh nhẹn vô cùng, chẳng tìm đâu dấu vết. Ông cười khanh khách y như đứa trẻ, nụ cười sấm rền ghé xuống sân nhà ai, mấy cây dừa xanh rêu đậm đà sải tay bơi như mấy vận động viên đang tập dượt cho trận thi đấu sắp tới. Ngọn mùng tơi xanh rờn cũng tưng bừng nhảy múa. Bất chợt… mưa lộp bộp, lộp bộp đổ xuống, ù ù như cối xay lúá. Mưa sầm sập, ầm ầm đổ như trút nước.

Nguyễn Thanh Tùng

(Trường THCS Thanh Quan)

 

Chú ý: Tham khảo thêm các bài bên dưới! Thấy hay thì like và chia sẻ ngay nhé.