Giết một ai đó [Shoujo ai/Lesbian]

Lưu ý: Đây là truyện ngắn mang nội dung về vấn đề đồng tính (KHÔNG CÓ nội dung khiêu dâm) , hãy chắc chắn là bạn không kỳ thị và có thiện ý muốn đọc. Cám ơn Lúc: 00:02 ngày 04/01/2014 * * ...
Lưu ý: Đây là truyện ngắn mang nội dung về vấn đề đồng tính (KHÔNG CÓ nội dung khiêu dâm) , hãy chắc chắn là bạn không kỳ thị và có thiện ý muốn đọc. Cám ơn Lúc: 00:02 ngày 04/01/2014 * * * Tác giả Aglee ------------- “ Tao đã nói với mày là đừng có bám lấy con gái tao nữa, tao không muốn nó bị thiên hạ dè bỉu chê cười!” Đã có lúc tôi muốn giết một ai đó. . . Có những hạnh phúc cần có sự đánh đổi, nhưng với tôi hầu như từng nụ cười đều là phải đánh đổi. Hạnh phúc có lúc màu hồng nhưng cũng có lúc màu đen, hạnh phúc cho ta những lần ở cạnh nhau nhưng cũng là những lúc xa nhau bất tận. Tôi đã từng nghĩ sẽ từ bỏ, buông tay và tránh xa người tôi yêu với hy vọng người đàn ông khác sẽ mang lại cho cô ấy hạnh phúc. Nhưng rồi vì điều gì đó mà tôi đã cố gắng giành lại tất cả. Chúng ta không thể bỏ cuộc vì không làm mà tưởng là không thể, tại sao phải tin vào ai đó mang lại hạnh phúc cho người ấy mà không phải chính bản thân mình. Tôi không bắt em phải chọn lựa, vì tôi không muốn người tôi yêu phải chọn giữa đau khổ này và đau khổ khác, tôi sẽ chọn cách để âm thầm yêu em, bên em và tôi sẽ chọn cách để bản thân mình đau thay vì bắt em chọn. Tôi không cao cả giành lấy em vì yêu em quá nhiều, nhưng tôi giành lấy vì danh dự, tham vọng có được em và chẳng muốn bất kì ai khiến tôi phải trở thành người thứ ba. Trong tình yêu không có sai và đúng thế nên tôi không đổ lỗi cho bất kì ai mà tự mình đối mặt chấp nhận những gì mình làm. Tôi và em đến với nhau từ hồi cấp hai, tình bạn đi đến tình yêu thật dễ dàng và hạnh phúc, giữa chúng tôi chưa có bất kỳ khoảng cách và vách ngăn nào cho đến lúc cha mẹ em phát hiện. Họ không lên án đồng tính, nhưng họ cũng không chấp nhận được. Cha mẹ không muốn con mình bị Xã hội chê trách là chuyện đáng để thông cảm, nhưng bắt buộc con mình phải lựa chọn giữa gia đình và tình yêu là điều đáng trách. Từ nhẹ nhàng khuyên bảo, đến răn đe, ngăn cấm rồi xúc phạm . . . Có rất nhiều, rất nhiều lúc bản thân chắc chắn sẽ từ bỏ, phải từ bỏ. Không biết từ khi nào trong tôi lại có nhiều suy nghĩ đúng đến vậy - Chị không muốn em vì chị mà phải đau khổ chấp nhận rời xa gia đình, cũng không muốn nơi để em nương tựa giờ lại quay lưng chống đối em. . . chị muốn bảo vệ em nhưng có lẽ chị không đủ can đảm để làm điều đó khi phải nhìn đôi mắt em sưng húp. . . nếu chia tay là điều đúng và đủ cho hạnh phúc của em thì chị sẽ làm! Tôi đã nói với em như vậy mặc cho em có van xin tôi hãy cố gắng chờ đến một lúc nào đó, rất nhiều và rất rất nhiều lần tôi trốn tránh để cố gắng quên đi em. Câu nói ấy cũng cứ như vậy lập đi lập lại trong mỗi lần chia tay. Nhưng rồi lòng ích kỉ lại nhen nhóm lên khi thấy em cùng người bạn trai mới gặp nhau, tôi ghen và tôi không cho phép như vậy, tôi lại chạy đến và dắt em đi khỏi nơi đó. Vì tôi, em đã trở thành đứa con gái không ra gì trong mắt mọi người, gia đình, bạn bè, hàng xóm. . . Họ nói em lăng nhăng, đú đỡn với nhiều thằng con trai. Họ nguyền rủa em là đứa con gái đồng tính đáng ghét. Tôi lại không thể chịu được, từ bỏ rồi quay lại rồi từ bỏ rồi quay lại. Chẳng ai chịu thông cảm cho chúng tôi ngoài việc công kích và dèm pha. Tôi đẩy em vào chổ chết, vì tôi em đã tự tử nhiều lần may là phát hiện kịp. Rồi cứ như thế, tôi cảm thấy cuộc sống quá đáng ghét, đã có lúc tôi muốn giết đi vài người. . . nhưng tôi không thể! Đúng rồi! không thể để họ tiếp tục nhìn nhận sai trái về tình yêu đồng giới và người đồng tính. Một lúc nào đó tôi nghĩ, có lẽ từ bỏ cũng là cách hay, mình không thể ích kỉ dành đi cuộc sống của người mình yêu. Rồi tôi chấp nhận để em lên xe hoa . . . nhưng rồi ngày rước dâu tôi lại chạy đến để phá đám! Thậm chí, gia đình em xem tôi là một kẻ khùng đáng kinh tởm, họ kêu bảo vệ, Công an bắt tôi nhốt lại như một con thú. Tôi đau lắm, tôi căm hận tại sao trên đời lại có hai giới tính và tôi đã cố tìm cách giải thoát cuộc sống khỏi những ám ảnh ngày đầu mất em. Tôi chọn cách ôm ký ức ra đi, rời khỏi đất nước để học về tâm lý, mong ước của tôi là lấy bằng về tâm lý và chứng minh cho Xã Hội có cái nhìn khác hơn về tình yêu đồng giới. Tôi không còn cha mẹ trên đời để cấm cản mình nhưng tôi lại bất lực với Xã hội quá nhiều. Tâm trạng bị cướp mất thứ gì đó không rõ nhưng bằng mọi giá phải lấy lại. Tôi đã lao đầu vào học như điên ra trường tôi tiếp tục học. Gần bảy năm trôi qua, tôi trở về nước ký hợp đồng với bệnh viện tư nhân và gặp lại em. Em hốc hác, gầy gộc và không làm chủ được hành vi của mình. Em mắc bệnh sau khi tôi rời khỏi, tôi nghe kể lại việc em nhốt mình trong phòng không gặp mặt chồng và luôn miệng nói mình là người đồng tính. Rồi gia đình chồng khuyên can không được nên bày tính cho chồng em quan hệ với em để thay đổi suy nghĩ?!! Tôi không ngờ được việc từ bỏ và nhường em cho ai đó để mong em hạnh phúc lại vô tình khiến em trở nên như vậy. Họ cưỡng ép em đến nỗi phải nhảy từ ban công xuống đất để không phải quan hệ tình dục. . . Em đã rất hoảng sợ. . . một khi không có cảm giác với người khác giới thì càng cố ép càng làm em sợ hơn. Sau cú sốc đó và vết thương ở đầu làm em mắc bệnh. Họ đã trả em lại gia đình em và cưới người vợ khác ngay sau khi em vào bệnh viện. Bảy năm trời tôi học và xa em cũng là khoảng thời gian em sống trong vô thức. Tôi hối hận vì quyết định của mình và rồi tôi lại muốn giết chết những người đó. Họ đã cướp đi hạnh phúc của chúng tôi với suy nghĩ đơn giản là sợ bị người khác đánh giá. Tôi điều trị cho em dưới tư cách là bác sĩ tâm lý nhưng em cũng chẳng còn nhận ra tôi. - Quyết định của các người giờ đã khiến cô ấy thành người điên. . . bắt con mình rời xa hạnh phúc thật để sống trong ảo tưởng của một người điên như thế! Tôi dắt em đi, ra khỏi cái nhà đó ra khỏi bệnh viện đó dù em không hề biết tôi là ai và họ cũng không buồn giữ lại. Tôi chỉ làm để chứng minh mình cao thượng hơn họ, dù em là ai điên hay tỉnh, tàn tật hay nguyên vẹn tôi vẫn chọn em để trao cho hạnh phúc. Tôi không yêu em chỉ vì em là ai. . . nhưng đến lúc tôi đưa em đi thật sự trong đầu vẫn không hình dung ra lý do và tình cảm là thế nào. Tôi đưa em đến Thái Lan sống và làm việc với vốn tiếng Thái ít ỏi của mình. Tôi đã tạo nên một người yêu mới không phải làm em của ngày xưa từ sau sáu năm trời điên dại. Tôi kiên nhẫn hơn bốn năm liền dù kết quả không mấy khả quan. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cứ những khi em nhắm mắt ngủ thiếp đi thì hy vọng trong tôi lại bừng lên như ngọn lửa. Hy vọng em tỉnh dậy và khỏi bệnh. Chẳng cần em phải nhớ ra tôi là ai, hay cho dù em có yêu người khác . . . Sau rất nhiều cuộc trị liệu và thuốc men, em đã sống lại một lần nữa. . . và cuộc sống lại trêu đùa tôi thêm một lần nữa. Em qua lại với một nhân viên nam ở phòng trị liệu và phục hồi chức năng thần kinh. Cũng từ lúc em có được con người mới cũng là khi em xem tôi như người chị trong nhà không hơn không kém, nhìn ánh mắt hạnh phúc của em khi nói về người con trai đó tôi lại không đủ can đảm để nói cho em nghe sự thật. Và để được bên em, để được âm thầm làm tất cả cho em tôi đã sống mà như chết. Tôi chỉ biết làm việc vào buổi sáng và im lặng ngồi viết nhật ký khi đêm xuống. Thỉnh thoảng lại lôi đống ảnh và những album cũ ra xem. Nhưng rồi sự hy sinh của tôi bổng chốc trở thành vô ích khi em vô tình thấy nhật ký, ảnh và mọi thứ. Em không tin, tôi hiểu và em đã rất sốc. . . như ngày trước em nhốt mình trong phòng và khóc. Mặc dù tôi không bắt em phải làm điều gì cho tôi cả. Tôi lặng lẽ rời xa em vào một buổi sớm bình minh ấm áp, tôi quyết định ra đi lần nữa sau nhiều ngày em không về nhà. Tôi không muốn em dính vào con người cũ, điên dại và bất lực, thế nên tôi đã quyết định và hy vọng cùng với sự chờ đợi. Thế là sau mười lăm năm yêu em tôi vẫn không có được em như điều mong muốn. Tôi để lại vài dòng chữ nhỏ: “Chị xin lỗi vì đã giấu em, chính bản thân chị cũng không muốn em phải biết vì dường như sau nhiều chuyện xảy ra chị đã thấy đủ để hạnh phúc bên em dù hạnh phúc đó chỉ là một màu đen. . .đừng suy nghĩ gì cả mà hãy sống thật hạnh phúc phải chứng minh cho chị thấy việc rời xa em là đúng! Chị yêu em như ngày đầu tiên” Tôi trở về nước và mua một căn hộ để sống và làm việc tìm cách để quên đi quá khứ.Quen biết em đến khi rời xa em lần đầu là tám năm, mười chính tuổi tôi rời xa em đến bảy năm sau quay về, hai mươi sáu tuổi tôi gặp lại em, mất bốn năm để điều trị cho em và tôi dừng lại ở cái tuổi ba mươi chưa một lần có một gia đình hạnh phúc. Thầm nghĩ nếu ngày đó tôi bốc đồng giết chết ai đó thì giờ có lẽ tôi đã không được thế này. Tôi rời xa em nhưng chưa bao giờ có thể quên em. . . có lúc tôi thật lỳ lợm và bất công với bản thân mình. Sống dường như chỉ để ôn lại những nơi đã đi qua, những nơi tôi và em từng tựa vào nhau mà đi. Tôi đứng giữa cầu đi bộ nhìn xuống dòng đường tấp nập nhớ về em. Tôi không bắt mình phải khóc, cũng không muốn khóc nhưng nước mắt cứ thế tuông ra vì nhớ em, tự nói với lòng: “ chắc giờ em đang hạnh phúc . . . mình cũng phải mạnh mẽ lên để sống và để yêu em trọn vẹn. . . mình không thể ích kỉ một lần nữa và không thể trở thành nguyên nhân làm em đau khổ” Tôi đã quay đi để trở về, để dù thế nào đi nữa thì tình yêu của tôi dành cho em vẫn không bị vấy bẩn, hay chứa tội ác và đau khổ. Một ngày đẹp trời, em đến gặp tôi trước sự ngỡ ngàng bối rối của tôi. Nhưng em đưa cho tôi cái thiệp cưới màu xanh da trời tôi thích, em cười nói nó là để dành riêng cho tôi rồi quay đi không nói thêm lời nào. Tôi tê cứng cả hai tay, mở thiệp mà nước mắt cứ chảy dài như chưa bao giờ được khóc. . . Em đã mời tôi đến đám cưới của em ở nhà em thay cho lời cảm ơn của em về tất cả những yêu thương, hy sinh, đau khổ, ra đi và trở lại của tôi. . . . . . Ngày hôm ấy, tôi đến đám cưới của em trong một tâm trạng hoàn toàn khác, lạ lẫm không rõ nên vui hay buồn. Tôi đã yêu em ngần ấy thời gian và mất em ngần ấy thời gian. . . nhưng rồi cuối cùng . . . tôi lại là chú rể của em sau những đau thương, mất mác và đau khổ! Và sau tất cả mọi chuyện, người em chọn vẫn là tôi. . . cũng giống như tôi đã chọn em. Cuối cùng gia đình em đã im lặng và chấp nhận chúng tôi cùng với lời cảm ơn dành cho sự kiên nhẫn xuất phát từ lòng ích kỉ của tôi. Họ không còn lý do nào để ngăn cấm nữa vì chúng tôi đã vượt qua tất cả những rào cản chỉ để yêu nhau thật lòng mà thôi! Tôi đã có được em dù không phải giết chết một ai cả . . . ------------------------- Liên hệ: Facebook: Tác giả Aglee (facebook.com/aglee124 Ola: @alone.sad_loveless Clan: #aglee.story Kênh Truyện: Aglee WordPress: aglee124hwanja.wordpress.com --- DÙ LÀ VÔ TÌNH HAY CỐ Ý GHÉ QUA TOPIC CỦA AGLEE THÌ CŨNG MONG CÁC BẠN ĐỂ LẠI MỘT LIKE/CMT XEM NHƯ LÀ KHÍCH LỆ VÀ ĐỘNG VIÊN AGLEE cám ơn các bạn!