Ánh nhìn

April 2sd Ánh mắt ấy thật rất cuốn hút, nó muốn nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn mãi..... - Không được! - cái lão lý trí trong nó hét toáng lên, - Mi cứ nhìn người ta hoài như thế thật là lộ liễu và bất ...
April 2sd Ánh mắt ấy thật rất cuốn hút, nó muốn nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn mãi.....  - Không được! - cái lão lý trí trong nó hét toáng lên, - Mi cứ nhìn người ta hoài như thế thật là lộ liễu và bất lịch sự, và còn những người xung quanh nữa, sẽ bảo ngươi sao vô duyên quá, và nhất là hắn đó, hắn không có thích kiểu con gái như thế đâu. Biết chưa!? - .... :( Ừ, biết rồi! Con tim nó tiu ngỉu, thẩn thờ trả lời và vội quay đi hướng khác. Giữa lý trí và con tim nó cứ cãi nhau hoài thế. nó thật là khổ sở với cái cảnh dở dở ương ương này, nói không được, không nói cũng không xong. Rõ ràng là nó biết cậu ấy đã có nàng công chúa của mình rồi, vậy mà cứ ....  >< ngốc ơi là ngốc, mi đang đợi chờ điều gì hả kẻ ngốc này .....??? Mỗi ngày nó đều phải đấu tranh tư tưởng với chính mình, nó muốn nói chuyện với cậu ấy, muốn nhắn tin hỏi han cậu ấy... nhưng có vẻ như nó hơi thừa thãi trong cái cuộc đời này, thừa thãi trong câu chuyện này. Cậu ấy không thích. Cậu ấy không thích nó. Cậu ấy không để tâm đến nó! Nó nhận ra điều đó! Vậy mà con tim cứ hành động theo cái cách không thể nào lý giải nổi. Thật là một trái ngang. Sao thượng đế không đặt những người chắc chắn sẽ là của nhau ở gần nhau ngay từ đầu để họ không phải tìm kiếm nhau loạn xạ và khỏi phải nhầm lẫn vì không biết người ấy có phải là định mệnh của mình hay không nhỷ ..... Ông ấy thật là có lắm trò. Và cái trò chơi này của ông ấy làm tim nó phát mệt. Cậu ấy của phải định mệnh của nó không?! Hay nó có phải là ..... của cậu ấy không trong khi hiện tại con tim cậu ấy đang thuộc về ai kia. Tương lai là điều thật khó để nói trước. Định mệnh lại là một gã ranh ma, dù ta có làm như thế nào thì hắn vẫn bảo đấy là do hắn sắp đặt cả rồi.Và rồi ta lại không biết phải đi theo con đường nào nữa. Tiếp tục hay dừng lại?! - Dừng lại đi. Cậu ấy có người khác rồi, cậu ấy có nàng công chúa đáng yêu trong trái tim rồi. Mi chỉ là kẻ lướt ngang qua cuộc đời cậu ấy thôi, mi không có khả năng để lại dấu ấn gì đâu. Ngốc xít! - đấy là những gì gã lý trí trong nó diễn thuyết - Lỡ đâu, lỡ đâu .... lỡ đâu đấy là định mệnh của mình thì sao, biết đâu cậu ấy là được thượng đế giành cho mình thì sao. Nếu mình không tiếp tục đi hết sao biết được cái kết sẽ như thế nào? :( - con tim buồn rầu va lúng túng trả lời. - Không có chuyện định mệnh với định miếc gì ở đây cả. Đừng có ảo tưởng nữa, những thứ đó chỉ có trong phim ảnh và những câu chuyện tình nhảm nhí mà thôi. Cậu nghỉ số cậu đỏ thế à, gặp được định mệnh nữa chứ. Cậu thật là ảo tưởng đấy chiếc lá à. - Ừ, tớ ảo tưởng, có lẽ cậu nói đúng, tớ ảo tưởng thật đấy. - con tim ủ rủ thừa nhận và chấp nhận sự thật phũ phàng mà gã lý trí vừa tung ra -nhưng cho tớ được ảo tưởng đi, cho tớ được mơ về một hạnh phúc với cậu ấy đi, cho tớ mơ màng về điều ấy, trong mỗi đêm trước khi đi ngủ, trong mỗi sớm trước khi đặt chật xuống giường, cho tớ ảo tưởng về những niềm vui không xảy ra ấy, ảo tưởng cậu ấy sẽ đến bên và nói chuyện bâng quơ với tớ, ảo tưởng cậu ấy sẽ chủ động nhắn tin cho tớ. ảo tưởng cậu ấy sẽ quên hình bóng người con gái ấy và từ từ nắm lấy bàn tay, đưa tớ vào cuộc sống của cậu ấy, đê tớ được ở đấy mãi mãi... Mỗi buổi sáng sẽ gọi cậu ấy dậy bằng những nụ hôn, mỗi buổi tối sẽ hát nhè nhẹ cho cậu ấy nghe, cạ mũi mình vào mũi cậu ấy như kiểu vẫn hay làm với con mèo đáng yêu ở nhà, tựa đầu nhè nhẹ vào bờ vai cậu ấy, khoanh tròn và ngủ trong vòng tay của cậu ấy, hay ngồi tựa lưng vào nhau nghe cậu ấy đàn những bản nhạc mà cậu ấy rất thích  .... và cùng cậu ấy nắm tay đi qua hết khó khăn, cạm bẫy của cuộc đời... hãy để tớ được mơ như thế, mỗi ngày nhé! Tớ..... tớ.... không thể ngừng ảo tưởng được, nó như một nguồn sống của tớ vậy Cậu hiểu cho tớ nhé! - .... Gã lý trí bắt đầu lặng im trong nó, có lẽ gã không thể nói thêm gì, hay có lẽ gã vẫn còn muốn nói, nhưng có chút gì đó trống rỗng trong gã bỗng đầy ắp.... Gã chọn cho mình sự im lặng. Đó là tất cả những gì mâu thuẫn trong tâm trí nó lâu nay, khiến nó đôi khi thẫn thờ, đôi khi kiên quyết, đôi khi mơ mộng, đôi khi gạt bỏ, đôi khi nhìn cậu ấy thật lâu, đôi khi cố lấy tay giữ cái cổ mình phải nhìn thẳng vào cái màn hình khô khan và cố tập trung mà làm việc.... Một ngày nữa đã trôi qua, thời gian để ngoái trông cậu ấy không còn bao lâu nữa. Chúng ta sắp xa nhau rồi, cậu có nhận thấy điều ấy không?! Tôi thật sự muốn thời gian đứng yên lại, đừng trôi nữa, đừng khiến cậu xa tôi, đừng khiến chúng ta không còn lý do gì để gặp nhau mỗi ngày.... mong sao khóa học này lâu thật lâu.... "Xin hãy thứ lỗiCho tuổi trẻ của taĐể em có thể mãi lặng yên yêu anhNhư một chuyến đi xaĐi hết thời son trẻ này."